Áo Vải Cờ Đào Quang Trung Đại Đế (AHDT)

Nước Việt Nam bị chia đôi từ giữa Thế kỷ thứ 16. Chúa Trịnh với vua Lê ở đàng ngoài, chúa Nguyễn ở đàng trong. Họ đánh nhau liên miên khiến dân chúng rất khổ sở. Ở ngoài Bắc, kiêu binh làm loạn, giết hại các quan trong triều. Ở miền Nam, Trương Phúc Loan chuyên quyền, hà hiếp, bóc lột dân chúng. Lúc ấy, ở ấp Tây Sơn có ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ và Nguyễn Huệ nổi lên chống lại chúa Nguyễn. Trong ba người này, Nguyễn Huệ là người khỏe mạnh và thông minh hơn cả. Thuở nhỏ, Nguyễn Huệ theo học thầy giáo Hiến. Nguyễn Huệ học rất chăm chỉ nên giỏi cả về văn lẫn về võ.

Năm 1770, có viên quan tới thu thóc tại ấp Tây Sơn. Y cho lính đánh đập và cùm chân những người thiếu thóc ở ngoài trời nắng. Thấy thế, Nguyễn Huệ xông vào đánh chết viên quan tàn ác kia, rồi hô hào dân chúng nổi lên, chống lại quyền thần gian ác là Trương Phúc Loan. Ngay chiều hôm đó, dân ở trong ấp đều một lòng xin theo Nguyễn Huệ. Rồi người Thượng, người Kinh ở quanh vùng đất Tây Sơn nghe tin, cũng kéo về theo rất đông. Đêm đêm, Nguyễn Nhạc cho đốt đuốc, lửa cháy sáng rực trời để cùng mọi người luyện tập võ nghệ và rèn binh khí cần dùng.
Được tin này tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên ở thành Quy Nhơn liền treo giải thưởng thật lớn cho người nào bắt được anh em Tây Sơn. Nhân dịp đó, Nguyễn Nhạc tự trói mình, rồi ngồi vào cũi, cho người thân tín khiêng đi nộp để lấy thưởng. Khắc Tuyên đứng ở trên thành, nhìn xuống, thấy đúng là Nguyễn Nhạc, liền cho khiêng cũi vào thành, giam lại. Đến đêm, Nguyễn Nhạc phá cũi nhảy ra, cùng bọn thân tín giết lính canh, mở toang cửa thành. Quân Tây Sơn ở ngoài ùa vào. Lửa cháy rực trời. Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên chạy trốn. Quân lính của Chúa Nguyễn đầu hàng. Toàn bộ thành Quy Nhơn, Kiều Dương, Đạm Thủy đều thuộc nhà Tây Sơn.

Cuối năm 1773, quân chúa Nguyễn lại bị thua to. Thế lực nhà Tây Sơn được mở rộng từ Quảng Ngãi đến Bình thuận. Thừa dịp này, quân chúa Trịnh ở ngoài Bắc liền vào đánh chiếm Thuận Hóa. Để rảnh tay tiêu diệt chúa Nguyễn ở phía Nam, Nguyễn Huệ bàn với anh là hãy xin hòa với chúa Trịnh. Chúa Trịnh liền sai Nguyễn Hữu Chỉnh đem ấn kiếm vào phong cho Nguyễn Nhạc làm trấn thủ Quảng Nam.

Năm 1777, Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ tiến đánh Gia Định, giết được chú cháu chúa Nguyễn là Nguyễn Phúc Thuần và Nguyễn Phúc Dương. Riêng Nguyễn Phúc Ánh chạy thoát. Năm 1778, Nguyễn Nhạc lên ngôi vua, hiệu là Thái Đức, đóng đô ở Đồ Bàn. Vua Thái Đức phong cho Nguyễn Lữ làm Tiết chế, Nguyễn Huệ làm Long nhương tướng quân. Nhờ giám mục Bá Đa Lộc (Évêque D’adran) cứu giúp, Nguyễn Phúc Ánh thoát chết. Năm 1780 Nguyễn Phúc Ánh xưng vương ở Gia Định. Nguyễn Huệ lại đem thủy quân vào cửa Cần Giờ đánh tanh quân Nguyễn Phúc Ánh vào năm 1782. Trong trận này, có người Pháp là Manuel bị chết cháy trên chiếc tàu bọc sắt…

Nguyễn Phúc Ánh cho Châu Văn Tiếp sang Xiêm La (tức Thái Lan ngày nay) cầu cứu. Vua Xiêm cho hai tướng là Chiêu Tăng và Chiêu Sương đem hai vạn quân cùng 300 chiến thuyền sang chiếm Rạch giá, Trà Ôn, Sa Đéc. Đi đến đâu, quân Xiêm cũng giết người, cướp của đến đó, và làm nhiều điều rất tàn ác.

[nguồn: DanChua.eu]

 

Áo Vải Cờ Đào Quang Trung Đại Đế (tập 2)


This entry was posted in Anh Hùng Dân Tộc.

Comments are closed.