Hãy đi cùng tôi trên con đường nhiều sợ hãi

(Phạm Thanh Nghiên, ĐLSN)

Cho tới giờ phút này thì mọi chuyện đã rõ ràng như ban ngày khi số phận người Việt bị đặt lên bàn ăn. Vậy chúng ta chọn sợ hãi để bị giết chết vì bị buộc ăn thực phẩm nhiễm độc hay can đảm vùng lên để được sống làm người tự do với nhân quyền xứng đáng.

Nhiều người cho rằng tôi là một phụ nữ can đảm khi tôi tham gia các cuộc biểu tình ôn hòa năm 2007 trước khi bị bắt vào tù, năm 2015 sau khi hết bị quản chế và gần đây nhất là ngày 1.5.2016. Cũng nhiều người tưởng rằng tôi đã trải qua những năm tháng tù đày thì không còn sợ hãi nữa.

Không! Tôi cũng như nhiều người khác, cũng sợ hãi và lo âu.
Tôi có sợ bị đụng xe, hay bị những kẻ lạ mặt hành hung giữa đường không? Có!
Tôi có sợ bị cướp điện thoại, bị xịt hơi cay và bị đánh đập ngay tại các cuộc biểu tình ôn hòa không? Có!
Tôi có sợ bị lôi về đồn công an rồi bị chúng thi nhau đánh đập không? Có! Da thịt mà, ai không đau đớn!?
Tôi có uất ức khi bị chửi rủa, xúc phạm, hạ nhục không? Tất nhiên rồi, có chứ!

Nhưng có một điều đáng sợ hơn hết thảy mọi nỗi sợ, đó là nỗi sợ không có Tự do. Tự do là thứ quý giá nhất của con người. Nó đáng lẽ ra là được sinh ra cùng với chúng ta và chỉ mất đi khi chúng ta chết. Nhưng Tự do lại là thứ chúng ta đang không có. Nên phải can đảm, vượt qua mọi nỗi sợ khác để dành lấy Tự do. Dù sống, dù chết hay bị tù đày, tôi vẫn phải là người Tự do.

Tướng Aung San, cha của ngoại trưởng Miến Điện – bà Aung San Suu Kyi đã từng nói: “Chớ lệ thuộc vào lòng can đảm và tinh thần dũng cảm của người khác. Mỗi người và mọi người cần biết sự hy sinh để trở thành anh hùng sở hữu lòng can đảm và tinh thần dũng cảm. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể được hưởng tự do thực sự.”

Thế nên, tôi vẫn tiếp tục con đường mình đã chọn: bước qua sợ hãi để làm người tự do.

Một trong những hành động tôi lựa chọn để thử thách lòng can đảm của chính mình là tiếp tục xuống đường tuần hành ôn hòa, yêu cầu nhà cầm quyền bạch hóa các thông tin về thảm họa môi trường.

Tôi sẽ gửi đi những thông điệp của mình bằng những việc làm nho nhỏ, như vẽ cá, vẽ biển lên mặt, cầm biểu ngữ tại những nơi công cộng, hoặc tọa kháng như các bạn của mình. Có rất nhiều cách để chúng ta tỏ bày tấm lòng với quê hương đất nước.

Ngày mai, hay trong những ngày sắp tới rất có thể nhiều người trong số chúng ta bị bắt bớ, đánh đập, thậm chí bị tra tấn. Nhưng chúng ta nhất định không lùi bước. Rồi sẽ có một ngày, nhà tù, súng đạn, giáo gươm sẽ phải đầu hàng trước lòng yêu nước và khát vọng được làm người tự do của mỗi chúng ta.

Chúng ta có Quyền Được Biết những gì đang xảy ra ở đất nước chúng ta. Chúng ta có quyền bày tỏ chính kiến, thể hiện trách nhiệm của một người dân đối với Tổ quốc mình. Chúng ta không thể là những người suốt đời bị dẫn dắt, bịt mắt, che tai và lầm lũi đi như những con cừu sợ hãi.

Hãy đi cùng tôi. Vì chính bước chân của bạn sẽ làm giảm đi nỗi sợ hãi dù muốn dù không vẫn luôn tồn tại trong tôi.

Hãy đi cùng tôi. Vì mỗi bước chân chúng ta đi sẽ làm nên cuộc sống của những người muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa.

Hãy đi cùng tôi. Để bạn, tôi và 90 triệu đồng bào thương yêu của chúng ta không phải sống mà như đã chết như những con cá phơi xác trên bờ biển Đông kia.

 

 

This entry was posted in VNTS.

One Response to Hãy đi cùng tôi trên con đường nhiều sợ hãi

  1. Do luumy says:

    THƯƠNG VỀ MẸ !

    Mẹ ơi mẹ ! Người đễ laị đồi núi Tây nguyên.
    Bao phũ kín băng rừng xanh gỗ quí,
    Trong lòng núi, giàu tài nguyên khóang sản.
    Bỡi Trung hoa ! Rừng núi phá hoang tàn.
    Phá rừng xanh, chặt gỗ quí Tây nguyên.
    Khai Bô xít đào sâu trong lòng núi.
    Xã đ̀ộc tố tràn đầy xuống làng bản.
    Dân miền buôn nhiễm xạ bệnh ung thư.

    Cám ơn mẹ ! Cho con vựa lúa Miền Nam.
    Nguồn sữa mẹ là dòng sông chín nhánh.
    Mang tôm cá, phù sa, tươi mát ruộng đồng.
    Mà giờ đây ! Sông cạn nước, ̣̣đồng khô, nhiễm mặn.
    Mẹ đau lòng ! Trung Quốc, chắn đập trên sông.

    Mẹ cho con khúc biễn Miền Trung.
    Đễ tận hưỡng nguồn cá tôm hãi sản.
    Con chạy nhãy ! trên bờ cong cát trắng.
    Ngắm biễn xanh, nghe tiếng sóng vỗ về.
    Mà giờ đây, vùng biễn thật thãm thê.
    Cá chết trắng phao, thay màu biễn biếc.
    Biễn pha màu, nhuộm độc tố Phô-mô-sà.

    Mẹ đễ lại, nhiều đão, biễn bao la.
    Như Hoàng Sa, Trường Sa, dãy san hô sống động.
    Giàu hãi sản ! Tài nguyên chìm sâu trong lòng biễn.
    Mà giờ đây ! Bị cưỡng chiếm bỡi Trung hoa.

    Mẹ ơi mẹ ! Còn Những gì, cho con nữa không ?
    Trãi bốn thập niên ! Con chưa một ngày no ấm.
    Mẹ thì thầm : ” Ta chẵng còn gì nữa cả !
    Dậy mà đi ! Hõi Trung quốc có trã không ? “

    Đồng bào ơi ! Xin cùng tôi đọc bài thơ kế với tựa đề:
    DẬ́Y MÀ ĐI, HỠI ĐỒNG BÀO ƠI l

    Đã đến lúc, ta cùng nhau bước tới.
    Dậy mà đi, gào thét đồng bào ơi !
    Dẫu thân ta ! Đánh tã tơi, máu đỗ.
    Quyết tìm ‘ Sao ‘ ??? Biễn cá chết oan đời !

    Đã đến lúc, ta cùng nhau bước tới.
    Dậy mà đi, lên tiếng đồng bào ơi !
    Dẫu thân ta l Đánh tã tơi, máu đỗ.
    Nguyện máu đào l Quyết rữa sạch biễn khơi l

    Đã đến lúc, ta cùng nhau bước tới.
    Dậy mà đi, kêu cứu đồng bào ơi !
    Dầu thân ta ! Đánh tã tơi, máu đỗ.
    Cữu Long Giang ! Đòi nước cứu con người !

    Đã đến lúc, ta cùng nhau bước tới.
    Dậy mà đi, giành lại đồng bào ơi !
    Dẫu thân ta ! Đánh tã tơi, máu đỗ.
    Hoàng, Trường Sa ! Ta quyết bấm không rời.

    Đã đến lúc, ta cùng nhau bước tới.
    Dậy mà đi, đòi hỏi đồng bào ơi !
    Dầu thân ta ! Đánh tã tơi, máu đỗ.
    Quyết đòi quyền ! Cơ bãn được làm người.

    Biên soạn bỡi Do luumy,